Truyện Kiều, 10-Kiều đàn cho Kim Trọng nghe lần 1



Rằng: “Nghe nổi tiếng cầm đài,
“Nước non luống những lắng tai Chung Kỳ.”
465. Thưa rằng: “Tiện kỹ sá chi,
“Đã lòng dạy đến, dạy thì phải vâng.”
Hiên sau treo sẵn cầm trăng,
Vội vàng Sinh đã tay nâng ngang mày.
Nàng rằng: “Nghề mọn riêng tay,
470. “Làm chi cho bận lòng này lắm thân.”
So dần dây vũ dây văn,
Bốn dây to nhỏ theo vần cung thương.
Khúc đâu Hán Sở chiến trường,
Nghe ra tiếng sắt, tiếng vàng chen nhau.
475. Khúc đâu Tư mã Phượng cầu,
Nghe ra như oán như sầu phải chăng !
Kê Khang này khúc Quảng lăng,
Một rằng lưu thủy, hai rằng hành vân.
Quá quan này khúc Chiêu Quân,
480. Nửa phần luyến chúa nửa phần tư gia.
Trong như tiếng hạc bay qua,
Đục như tiếng suối mới sa nửa vời.
Tiếng khoan như gió thoảng ngoài,
Tiếng mau sầm sập như trời đổ mưa.
485. Ngọn đèn khi tỏ khi mờ,
Khiến người ngồi đó cũng ngơ ngẩn sầu.
Khi tựa gối, khi cúi đầu,
Khi vò chín khúc, khi chau đôi mày
Rằng: “Hay thì thật là hay,
490. “Nghe ra ngậm đắng nuốt cay thế nào !
“Lựa chi những bậc tiêu tao,
“Dột lòng mình cũng nao nao lòng người.”
Rằng: “Quen mất nết đi rồi,
“Tẻ vui, thôi cũng tính trời biết sao !
495. “Lời vàng vâng lĩnh ý cao,
“Họa dần dần bớt chút nào được không ?”
Hoa hương càng tỏ thức hồng,
Đầu mày cuối mắt càng nồng tấm yêu.
Sóng tình dường đã xiêu xiêu,
500. Xem trong âu yếm có chiều lả lơi.
Thưa rằng: “Đừng lấy làm chơi,
“Dẽ cho thưa hết một lời đã nao !
“Vẻ chi một đóa yêu đào,
“Vườn hồng chi dám ngăn rào chim xanh.
505. Đã cho vào bậc bố kinh,
“Đạo tòng phu lấy chữ trinh làm đầu.
“Ra tuồng trên Bộc trong dâu,
“Thì con người ấy ai cầu làm chi !
“Phải điều ăn xổi ở thì,
510. “Tiết trăm năm nỡ bỏ đi một ngày !
“Ngẫm duyên kỳ ngộ xưa nay,
“Lứa đôi ai lại đẹp tày Thôi Trương.
“Mây mưa đánh đổ đá vàng,
“Quá chiều nên đã chán chường yến anh.
505. “Trong khi chắp cánh liền cành,
“Mà lòng rẻ rúng đã dành một bên.
“Mái tây để lạnh hương nguyền,
“Cho duyên đằm thắm ra duyên bẽ bàng.
“Gieo thoi trước chẳng giữ giàng,
520. “Để sau nên thẹn cùng chàng bởi ai ?
“Vội chi liễu ép hoa nài,
“Còn thân ắt lại đền bồi có khi !”
Thấy lời đoan chính dễ nghe,
Chàng càng thêm nể thêm vì mười phân.
525. Bóng tàu vừa lạt vẻ ngân,
Tin đâu đã đến cửa ngăn gọi vào.
Nàng thì vội trở buồng thêu,
Sinh thì dạo gót sân đào vội ra.

source: https://kvsulur.org

Xem thêm các bài viết về Giải Trí: https://kvsulur.org/category/giai-tri/

Leave a Reply