Bài Số 280. CAO-ĐÀI CHƠN-LÝ.



VÔ VI HIỆP THIÊN ĐÀI
280.- Ngày 13 tháng 8 Mậu Dần (12g. trưa) (dl: 06/10/1938)

ĐƯỢC, con phải giải nghĩa bài: “Hèn quê Phận gái”, cho HƯƠNG LÂU nó học, con giải đi có Thầy dạy cho.
Hèn quê phận gái Đạo Tam kỳ
Kỉnh PHẬT thờ TRỜI gọi Lễ nghi,
TÁNH HẠNH gắng ghi câu TỨ ĐỨC,
TINH THẦN nương cậy cửa TAM QUI,
Sương giăng trước mắt tuồng DANH LỢI,
Gió thổi ngoài tai tiếng Thị Phi,
Thế Tục khen chê tình Thế Tục
Một lòng xu hướng cảnh TỪ BI.
GIẢI NGHĨA:
Câu 1: HÈN QUÊ PHẬN GÁI ĐẠO TAM KỲ:
Nghĩa là: Phận gái hễ vào Đạo TAM – KỲ thì phải chịu Hèn-Quê, vì chưa rõ lý ĐẠO, chớ ngoài đời thì không phải Hèn-Quê.
Câu 2: KỈNH PHẬT THỜ TRỜI GỌI LỄ NGHI.
Nghĩa là: Nghe người đời hay nói Tu hành là Kỉnh Phật thờ TRỜI thì cũng tưởng vậy là đủ, gọi đó là Lễ nghi.
Câu 3: TÁNH HẠNH GIÁNG GHI CÂU TỨ ĐỨC
Nghĩa là: Người đời phải có Tánh hạnh là trước hết TÁNH là một cái Tánh tự nhiên của mỗi người đều có, còn HẠNH nghĩa là nết, nết ở bên ngoài, tánh ở bề trong, nết là cái nết đoan trang tề chỉnh, đó là nết của người Hiền lương mà trong đó phải gắng ghi theo bốn chữ Đức, hễ ở đời là: Công, Dung, Ngôn, Hạnh, còn Tứ đức của Đạo là:
1.- THỆT ĐỨC là đừng nói sái.
2.- THƯỜNG ĐỨC là giữ bực thường không thái quá, mà cũng không bất cập.
3.- HUỆ ĐỨC là phải thi ân huệ đặng giúp người hoặc dùng tiền của mà giúp đở cho người, trong đó chớ nên trông người trả ơn lại, được vậy mới gọi là “Huệ đức”.
4.- XÁ ĐỨC là dung chế cho người lầm lỗi mà biết tự hối, thì cũng bỏ quên đi chuyện cũ, chớ chát oán thù, mà sanh điều sâu độc, được vậy mới gọi là Xá đức, trong bốn Đức nầy có thường nương theo Tánh hạnh, tại vậy nên Ngôi Chị căn dặn phải gắng ghi cho nhớ.
Câu 4: TINH THẦN NƯƠNG CẬY CỬA TAM QUI
Nghĩa là: Người Tu phải có tinh thần, có vật chất cả hai cho trọn Đạo lý mới gọi là Tu. Như mới vào thì Tinh thần phải để vào cửa TAM QUI là giữ theo quy luật của nhà Đạo.
1.- QUY Y PHẬT: Là nương theo Thầy giữ lời minh thệ đó.
2.- QUI Y PHÁP: Là nương theo lời thuyết Pháp đặng phát tánh từ hòa
3.- QUY Y TĂNG: Là nương náo theo một vị nào làm đầu, đặng dắt dìu mà đi cho cùng con đường phải. Chữ Qui Y là nương náo về tinh thần, chớ không phải nương theo về tình dục, nương náo là phải để lời cho nhỏ nhẹ, khuyên nhủ dịu mềm đặng nương cậy nhau mà chỉ lầm sửa lỗi, là vậy đó.
Câu 5: SƯƠNG GIĂNG TRƯỚC MẮT TUỒNG DANH LỢI
Nghĩa là: Cái tuồng đời thì có mồi danh bả lợi, là hai món đồ để múa men cho người mê mẩn, người đi tu thường bị nó cản ngăn, giống như sương tuyết, bởi đường danh với bả lợi đó, hễ ra Tu thì sợ mất danh giá đường đời, còn một nỗi sợ e cho phải nghèo là khác nữa, vì Tu hành không lẽ bó buộc thân hửu cho nhiều, nên sợ nghèo là vậy đó, tại đó nên không chịu vui vầy bước tới.
Câu 6: GIÓ THỔI NGOÀI TAI TIẾNG THỊ PHI.
Nghĩa là: Các lời phải, quấy chẳng khác nào như gió thổi ngoài tai, tiếng qua tiếng lại cũng tỷ như gió thổi có luồng, mà mình phải xét cho rành thì mới chịu nổi mấy luồng gió đó.
Câu 7: THẾ TỤC KHEN CHÊ TÌNH THẾ TỤC.
Nghĩa là: Các việc khen chê thì hay có thường hoài hể tốt thì khen cho quá, hể xấu thì chê cho đoạ, chớ không ai mà để lòng suy xét, coi trong hai lẽ đó tốt xấu tại sao? Nên đó gọi là thế tục, còn ghét thì dầu cho nên cũng ghét, cái tục này rất hại cho đời nhiều lắm.
Câu 8: MỘT LÒNG XU HƯỚNG CẢNH TỪ-BI
Nghĩa là: Mình biết bổn phận mình có tội lỗi, nay nhờ lượng Từ bi mở Đạo đặng chỉ rành tội phước cân phân, thì mình cứ đi ngay con đường đó đặng lo Tu tâm Dưỡng tánh là hay hơn, chớ cãi canh rồi làm sao mà TU cho đặng. ■
—————————
Nguồn: TV.1971/13*

source: https://kvsulur.org

Xem thêm các bài viết về Giải Trí: https://kvsulur.org/category/giai-tri/

Leave a Comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *