Site Overlay

Review truyện Mở to đôi mắt xinh đẹp của em

cô đã may mắn khi nhận thấy tình cảm đồng thời từ hai chúng ta cánh mày râu và khiến cả 2 buộc phải phi vào một cuộc chiến kịch liệt để đoạt được mọi con tim cô gái. Một mặt là anh chàng bạn Mỹ lãng mạn ”đến tận xương tủy”, lúc nào cũng căng tràn mê lực cuốn hút nhà bạn chống chọi với. Một bên là anh chàng người Đài Loan Trung Quốc – một con người ta luôn âm thầm lặng lẽ âu yếm cô, thân yêu, cẩn thận, tinh tế, ấm áp mang lại tận đáy trái tim

Giới thiệu truyện Mở bự đôi mắt dễ thương của em

Tác giả: Liễu Uyển Hồng
Thể loại: Ngôn tình sủng

Trích đoạn truyện Mở Khủng đôi mắt xinh đẹp của em

“Tháng tứ, mùa tàn tạ, mùa thê lương”. Tuyết Nhung không nhớ người thân đã từng đọc câu thơ này chỗ nào, tuy nhiên lúc đấy cô thực không hiểu vì sao một mùa căng tràn sức sống, chứa chan sắc màu tươi đẹp cũng như tháng bốn lại được thể hiện bi thương. Rồi cho tới tháng tư đó, tháng tứ năm 2008… bao nỗi đau thương cùng với sự chán nản và bi quan đang mãi mãi ghi sâu vào những kí ức tuổi trẻ của cô ấy – bà mẹ, người nhưng cô mến yêu, kính trọng nhất trong suốt cuộc sống người nhà sẽ mãi mãi ra lấn sân vào một ngày tháng tư.

bên ngoài, hầu hết lượng mưa phùn lâm thâm, nhẹ nhàng lướt qua cảnh vật, từng luồng không khí với theo hơi độ ẩm, lạnh buốt len lỏi vào từng ngóc ngách căn nhà, táp cả vào bà mẹ. Người mẹ cô có trong nhà bạn trọng bệnh dịch, sẽ nằm yếu ớt trên giường. Hầu như luồng không khí như đông đảo mũi kim nhọn hoắt, lãnh đạm công kích chút sinh lực bé dại nhoi của bà. Tuyết Nhung nhanh nhẹn trải thêm đến chị em lớp chăn trải giường. Cô đang khóc tự khi nào, đều loại lệ ướt nhòe bên trên mắt, khiến cô nhìn không rõ hầu như nếp nhăn bên trên khuôn bên gầy đét của mẹ, tuy vậy cô đã thấy vô cùng rõ đôi mắt bà mẹ căng tràn mến thương. Và chỉ cần có bạn nữ chị em bắt đầu hình như hiểu đầy đủ điều chất đựng trong đôi mắt đó.

bà bầu chuyển đôi tay yếu ớt, nhẹ nhàng lau chiếc nước mắt trên khuôn bên Tuyết Nhung, “Tuyết Nhung con…”. Mẹ phải kết thúc lại để thở, rồi giữ vững nói: “Mẹ nhỏ ta bao năm qua luôn gắn bó cùng mọi người trong nhà, tuy vậy sau này mẹ đang mãi chẳng còn nhìn thấy con nữa rồi. Nhỏ hãy đến gần mặt bà bầu, để bà mẹ ngắm nhìn con lần cuối xem nào…” Cô quỳ xuống gần người mẹ, đôi tay lạnh lẽo cơ mà tràn đầy ấm cúng của mẹ nhẹ nhàng sờ lên khuôn bên cô, bà sử dụng chút hơi sức rút cục cảnh giác, tỉ mỉ… đôi mắt vừa đẹp vừa ẩn chứa bao nỗi đau của bạn nữ, Trong khi bà muốn với theo bọn chúng cộng linh hồn thành viên gia đình sang loài người vị trí kia. “Con gái, bé biết là người duy nhất đôi mắt vô cùng đẹp không…? Làm sao bà mẹ có thể đành lòng đây…? Mãi mãi chẳng còn cách chiêm ngưỡng và ngắm nhìn nữa rồi…”. Nói mang đến đây, bà không kéo dài được nữa vì chưng thở không ra hơi, bà ra hiệu cho Tuyết Nhung đỡ mình dậy, căn cứ vào gối, chờ hơi thở bình ổn trở lại, bắt đầu đứng vững nói: “Mẹ duy nhất nguyện vọng sau cuối là nhỏ đừng có vẻ bà bầu, cả đời sống này chưa duy nhất người chàng để nương tựa.” con tim bà đã nhỏ lệ, đau đớn, ở thời khắc này Dường như bao khổ đau kể cả cuộc đời đa số hiện lên khuôn bên yếu ớt, nhợt nhạt của bà. Bên ngoài mưa mỗi lúc một nặng hạt, không gian của phòng càng trở nên ẩm mốc, khó. “Con gái à, nữ giới trong người nhà chúng ta phần đa có những cuộc hôn nhân không hạnh phúc. Tuy vậy có lẽ trách ai đây? Người nhà nam giới chỉ việc chút tiền, chút địa vày là ước ao ra ngoài mây gió, trăng hoa. Do vậy khi bước chân ra cuộc sống, con hãy dùng đôi mắt, trái tim bạn, cần mẫn kiếm sắm nhà bạn chàng mà lại bé có vẻ gửi gắm cả cuộc đời”.

Nói vừa chấm dứt phần lớn lời này, bà ban đầu ho phần đa cơn ho hung ác dội. Vừa ho, bà vừa run run chìa đôi bàn tay lau nước mắt đến Tuyết Nhung. “Con đang nhớ đều lời mẹ chưa? Đề xuất luôn ghi nhớ lời người mẹ nghe không…” Tuyết Nhung cụ chặt tay bà mẹ, do dự từ đâu cơ mà cảm nhận chắc rằng tình ái của bà bầu rất gian khổ. Nghĩ tới cảnh sắp rời xa chị em vô cùng bi cảm, Tuyết Nhung lại không gắng được lòng gia đình bạn, cô sà vào lòng người mẹ, khóc rưng rức. “Tuyết Nhung, con đừng khóc nữa, mau đi lấy loại vĩ rứa của con lại đây, mẹ muốn nghe con chơi nhạc”. Tuyết Nhung kìm nước mắt, chạy về bên căn nhà có mẫu bọn violon đã gắn bó bao năm với bà mẹ nhỏ cô. Đôi bàn tay chẳng còn chút sức lực nào của người mẹ nhè nhẹ sờ khắp thân cây lũ thanh nhã, bóng loáng. “Con yêu, con tứ tuổi vẫn ban đầu chơi đàn rồi, mang lại bây chừ con đã 23, đầy đủ ngày tháng của mẹ trôi qua gắn liền với phần lớn điệu nhạc của con… giờ đây bé hãy kéo phiên bản nhạc bước đầu nhưng nhỏ đùa, để chị em sống lại đều năm tháng đã qua của hai chị em con mình”. Tuyết Nhung xúc đụng, ấp ôm chặt mẹ, chưa chấm dứt khóc. Chị em nhẹ nhàng đẩy cô ra: “Ra đùa bầy đi con, mẹ muốn nghe rồi, nhỏ hãy đứng ở khu vực mà mỗi ngày bé đang đứng luyện bọn nhé”. Tuyết Nhung ráng mẫu violon, gối lên cổ, nhìn về bên bà bầu đang nằm đấy chưa xa, chị em cười cợt gật đầu, Tuyết Nhung hiểu ý người mẹ bảo cô hãy nghịch lũ đi. Bạn dạng nhạc “Ngôi sao nhỏ dại đậy lánh” là điệu nhạc bước đầu mà lại Tuyết Nhung đùa violon. Từ ngày mập lên, bao năm qua cô không đùa lại phiên bản nhạc này. Hiện giờ thả hồn theo mọi nốt nhạc trầm bổng, cô như đang trôi về ngày thơ bé, ảnh bà mẹ khom xuống, ôm mẫu mặt nhỏ xinh của cô: “Tuyết Nhung nhỏ đừng sợ đau, nếu nhỏ biết chơi bản nhạc này, nhỏ sẽ là một ngôi sao nhỏ dại, ngôi sao trong bầu trời lòng mẹ”.

>> bài viết liên quan top Truyện đam mỹ sủng

các giọt nước mắt của Tuyết Nhung lã chã rơi trên lũ, cô thầm nghĩ: người mẹ ơi, mai này chị em gồm ra sao thì bé mãi là ngôi sao bé bỏng của mẹ! Có kiếp sau, con vẫn mong muốn là nhỏ của bà bầu.

Tuyết Nhung đau khổ trong lòng chẳng thể chơi tiếp được nữa. Mẹ cô nhìn lúc này có vẻ như đã muôn phần cảm cúm, như thể bà hy vọng ngủ một giấc. Nghe thấy Tuyết Nhung xong đùa lũ, bà miễn cưỡng nhấc gia đình bạn, gắng làm hành động chuyển đi đưa lại. Tuyết Nhung hiểu ý chị em muốn bảo người trong gia đình tiếp tục đùa nhạc. Nước mắt cô chưa xong tuôn rơi khi cô kéo bản nhạc “Bản concerto dành mang đến bầy violon” ở trong phòng biên soạn nhạc Traicốp-xki. Hiện nay, con tim cô cũng như hy vọng vỡ tung ra. Đây là điệu nhạc rốt cục mà bà mẹ cô cùng cô luyện tập, sẵn sàng chuẩn bị mang lại cô đi du học. Mẹ đã giúp cô tìm đặt gần 20 đĩa CD, bảo cô hãy cần đến trái tim để cảm thấy nhiều bắt mắt biểu diễn phân minh của rất nhiều nghệ sĩ. Sau khi ghi âm bản nhạc này và đem dự thi trường Học viện music Mĩ, tinh thần cũng như thể chất của bà mẹ bắt đầu đi xuống, tình trạng bệnh sẽ quật bửa bà bầu, bà bầu Bên cạnh đó cũng cảm nhận thấy sứ mệnh của mình sắp tới hết cần bà cũng buông xuôi, phó mặc căn số.

bây giờ khi đang đứng trước bà mẹ đùa lại bản nhạc ấy, Tuyết Nhung đã nâng rất nhiều giai điệu đó bởi tất cả cảm tình từ trái tim người.

“Mẹ, chị em thấy lần này con kéo phiên bản này cầm nào ạ?”

“Con ngoan, bà bầu thấy vô cùng hay. Xem ra bé đang tìm thấy tâm hồn đồng điệu cộng music rồi đó”.

“Mẹ ơi, con chẳng ước ao tậu thấy con tim âm nhạc hay tâm hồn của bất cứ thứ gì khác, bà mẹ đó chính là tâm hồn của con rồi. Nhỏ cho rằng trong cuộc đời này nhỏ vẫn mãi không sắm thấy một tâm hồn nào dường như tình chị em thương con”.

“Con ngốc ạ, con tim của bà bầu bắt buộc bé đề xuất sắm ư, chúng đang mãi lân cận con, bảo vệ, phủ quanh con…” người mẹ bỗng nhiên nghiên quay áp ra output, quan sát ngắm Tuyết Nhung lần cuối, loại nước mắt ấm áp tuôn rơi. Thiếu nữ. Từ ngày hiên giờ, hai bà bầu con ta mỗi thành viên gia đình một nhân loại.


Theo đúng điều chỉnh của bà bầu lúc còn sống, Tuyết Nhung rốt cục cũng đã bước đến Mĩ, địa điểm đại khái xa lạ với cô, cũng như vào học tại một trường công lập bom tấn ở miền Tây.

Khi khoác ba lô trên vai, rảo Cách trong sân trường đại học Mi-chi-gân giữa trời thu, cô gái 23 tuổi Đinh Tuyết Nhung new trôi dạt các bạn chẳng hề nằm mộng. Cố gắng là, cô vẫn chắc cú đặt chân tới nhân loại đa văn hóa cơ mà phim ảnh và tiểu thuyết không ngớt lời ca ngợi, đặt chân tới một đời sống new nhưng mỗi lần nghĩ đến lại khiến cô phấn khích cũng như tò mò.

Tuyết Nhung ngẩng đầu chú ý lên bầu trời cao rộng. Tháng 9, miền trung tây nước Mĩ, bên trời cao vút và gay gắt, ngược lại đều áng mây lại dễ thương dịu dàng. Giữa bầu trời xanh biếc mênh mông, gần như cơn gió thu nhẹ nhàng thổi, xua mây trắng đuổi theo mặt trời; rứa nhưng mà thoáng một dòng lại đã thấy bên trời thỏa thích chạy theo các áng mây rập rình trôi theo gió. Ngắm nhìn cảnh tự dưng thanh khiết cũng như chân thật, con tim rầu rĩ bấy lâu nay của Tuyết Nhung bỗng nhiên nhìn thấy an ủi phần nào.

Thực ra, kế bên khung trời cao rộng cũng như trong sáng, khung cảnh núi non sông nước của Mi-chi-gân bao gồm nhiều nét giống quê hương Tuyết Nhung. Hầu như ngọn núi nhấp nhô, bao che màu xanh mướt của cỏ cây bông hoa, e ấp như che trong thành viên gia đình cụm bí mật thầm kín đáo. Gần như con đường uốn lượn ngoằn ngoèo, ẩn hiện giữa phần đa triền núi, khiến đến cảnh quan càng trở nên linh thiêng và huyền bí. Chỉ với sau một ngày đặt chân lên vùng đất khách quê thành viên này, Tuyết Nhung đã có cảm giác cực kỳ quen thuộc; thì ra chúng không phải đẹp mắt cũng như cô vẫn tưởng tượng.

tuy thế khi đi bên trên đường phố to chạy dọc theo phần lớn biệt thự trong trường, cô chợt thấy lòng người thân nặng trĩu. Cảm nghĩ dễ chịu đựng và thoải mái khi chiêm ngưỡng và ngắm nhìn trời blue, mây trắng, đều rặng núi xanh biếc vẫn biệt tích, cố vào sẽ là cảm nghĩ bị cô lập cũng như nỗi bơ vơ vô hạn khi bắt gặp đều bạn đủ màu domain authority đeo balo rảo Bước bên trên con đường, hồ hết người trong gia đình cưỡi xe đạp luồn lách nơi đông đúc, hầu hết gia đình bạn ngồi nói điện thoại bên trên phần đa các ghế mặt đường. Tuyết Nhung chưa chấm dứt thắc mắc lí do bà bầu mong muốn cô cho đây là gì? Liệu cô hình như mua được một chốn đi về mang đến tâm hồn người thân giữa hầu hết khuôn mặt xa lạ và lạnh lùng ở chỗ đây?

Tuyết Nhung đứng giữa bổ bốn đường, tò mò quan sát phần đa mình cơ mà cô sắp chạm chán cũng như thông thường sống. Một người, hai tổ ấm rồi cả một nhóm phần lớn anh chàng Mĩ mắt blue tóc rubi thông qua trước mặt. Phần đa bước đi của họ thật bạo dạn cũng như phóng khoáng, dáng nhà bạn cao ráo toát lên vẻ hào hoa anh tuấn, khuôn mặt đầy tự tin và lạc quan. Ừm, xem ra so có chàng China, các anh chàng Mĩ này trông tháo mở và vui tươi hơn các.

Lại chỉ một nhóm phái nữ ôm ấp sách đi lướt qua Tuyết Nhung. Trong đó đặc thù là bạn gái domain authority Đen mặc một cái mini juýp vô cùng thời thượng. Giữa thời tiết ấm nực của tháng chín, cô ta đang đi một đôi bốt cao cho tận đầu gối, khiến đôi chân khiêm tốn nhiều năm càng bổ xung phần gợi cảm. Đám nữ da trắng mắt Khủng gò má cao mỗi lần đi qua trước mặt cô hầu hết vênh bên ưỡn ngực, đeo tai nghe chăm chú thưởng thức đông đảo bản nhạc vẫn cực thịnh hành, chẳng thèm liếc nhìn cô lấy một chiếc. Hồ hết người vợ ở giai đoạn này đều để những kiểu đầu phân biệt, mỗi người một vẻ. Hình như, mỗi tổ ấm chúng ta mặc theo một bắt mắt riêng, có người trông giống dân Di-gan, chúng ta lại mặc kiểu tomboy, kẻ lại khoác lên người thân phần lớn bộ váy áo chất lượng cao như gần như công chúa châu u. Đúng cầm, so có thanh nữ Trung Quốc, nữ giới Mĩ bạo dạn cũng như bắt mắt hơn cụm.

Tuyết Nhung bất giác nhìn lại bạn. Tất nhiên, nếu dựa theo chỉ tiêu của người Trung Quốc, cô có lẽ được liệt vào hàng mĩ nhân. Trước nhất, cô có khuôn mặt trái xoan truyền thống, đậm nét Đài Loan Trung Quốc. Bên dưới hàng mày lá liễu xinh đẹp là đôi mắt phượng cong vút, long lanh cực kỳ hiếm chạm chán thời nay, khoang mũi dọc dừa thanh tú cũng như đôi môi hồng thắm. Cộng thêm, dáng mọi người cao nhòng nhỏ bé cũng như khí chất đương đại đạt được nhờ kéo vĩ vắt càng khiến người khác buộc phải ngoái chú ý lại thật lâu những lần thấy cô Cách qua.

Tuyết Nhung trước nay chả biết là kẻ giả chế tác, cũng như cũng cực ghét rất nhiều kẻ giả chế tạo. Bởi vậy khi có một số người hỏi “tại sao lại đến nước Mĩ”, cô chính trực trả lời: “Tôi mong mỏi mang lại Mĩ để sắm bạn con trai chắc cú gồm tấm lòng”. Tất nhiên, câu nói này của Tuyết Nhung khiến nhiều người Đài Loan Trung Quốc, đặc biệt là phái mạnh bực tức miệt thị cô sau lưng, cũng mang lại cụm cô gái China cảm giác nuốt không trôi: đời nào ở Đài Loan Trung Quốc không có Đấng mày râu tốt hay sao? Đời nào số đông cánh mày râu tốt ở Trung Quốc phần đông bị tiêu diệt sạch rồi ư? Tại sao cứ đề xuất ra nước không tính new chọn được? Cũng như kết luận sau cuối của họ đông đảo là: cô này còn hèn hạ hơn cả các kẻ hèn hạ.
>> bài viết liên quan các mục truyện Đam mỹ abo

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *