Site Overlay

Nhận xét truyện Kiếm Được con Cưới Được vợ

Thầm mến đó chính là tình đơn phương. Càng sâu đậm càng phệ mờ. Tình ái thiết yếu bắt đầu từ một phía.

Giới thiệu truyện kiếm được con cưới được hoàng hậu

Tác giả: Lục Phong Tranh
Thể loại: Ngôn tình

Trích đoạn truyện Kiếm được bé cưới được phi tần

Năm 2012, Đài Bắc

Sau khi bật dậy khỏi ngôi nhà trọ, cúi đầu nhìn cổ tay, Đới Nghi Thuần đầu cũng chưa quay lại, xoay mọi người chạy cũng như điên.

buổi sớm không gian lạnh phả vào bên, thừa dịp mở lớn miệng hô hấp cùng lúc rót vào tim phổi, chạy thẳng lên não.

Một mạch chạy thẳng vào ga tàu điện ngầm, vạn phần mạo hiểm chen vào toa xe đã kín đáo mình, có vẻ tổ ấm chết đuối cố gắng chặt lấy một chiếc vòng treo, Đới Nghi Thuần lúc này new thở ra một hơi nhẹ nhõm.

Cô nhắm mắt lại, không ngừng thở dốc, ngực chấn đụng ác liệt, tim đập như đánh trống.

giây khắc, hô hấp dần hòa hoãn, khi cô mở mắt tàu đã chạy vào đường ray bên dưới lòng đất. Khung cảnh đô thị chưa có mặt nữa. Trên cửa sổ xe bằng thủy tinh trước bên chiếu rọi ra một bóng hình vô cùng quen cùng.

bên dưới tóc mái chỉnh tề chính là bộ mặt to chừng bàn tay; im lặng có tác dụng đôi môi cánh hoa bị ép mân thành một mặt đường thẳng. Mái tóc bởi lẽ vì rối rít cơ mà quên buộc vẫn rối tung trên bờ vai bé xíu bé dại, bên trên loại mũi thanh tú là cặp kính đen cực đại đều che đi hai phần tía khuân mặt trắng bình dị. Khác mang lối ăn mặc xinh đẹp khi đi làm cho của những cô gái khác, cơ thể nhỏ nhắn nhỏ dại mặc một mẫu áo sơ mi màu thẫm, quần dài, bên ngoài khoác một mẫu áo khoác bên ngoài mỏng gồm mũ trùm đầu.

sẽ là cô.

Cô đơn sơ mà lại bình bình.

Vào thời điểm bạn xung quanh không sáng tỏ nam chị em các bạn fan cúi đầu nghịch điện thoại. Chỉ riêng Đới Nghi Thuần hai mắt mở lớn, chiếu xuyên thấu qua cặp kính Đen, chớp cũng chưa chớp nhìn trong hình họa ngược, thân hình bé bỏng gắng chặt vòng treo xen lẫn trong đám tổ ấm eo hẹp. Tự nhiên nhìn trạm xe cho, cửa ngõ vừa bật mí, gió nổi lên phất qua tóc rối tung trên vai, mang theo đường cong nhẹ lay động trên má cô.

Tuy rằng vẻ mặt quan sát qua như bình tĩnh, cơ mà chưa ai biết, dưới ngoại hình bởi vậy thật ra cất giấu vai trung phong trạng lòng ấm như lửa đốt của cô ấy.

Tầm mắt phần đa giải pháp mấy giây là nhìn về phía dòng đồng biển đeo bên trên cổ tay một lần. Chỉ có nhìn kim đồng biển đi bổ xung một cách, tim vẫn nhịn không đủ nẩy lên một chiếc.

Cô sắp muộn. Đối mang mọi người bắt đầu đi có tác dụng ngày thứ tía cũng như cô mà nói là cần thiết cũng không nên.

tía ngày trước, qua sự phân công nhân lực của bạn Trọng Giới, Đới Nghi Thuần đi tới một công sở pháp luật tư nhân nhỏ dại mà cute, tạm thời phụ trách trợ lý. Nghe nói tính cả cô thì cả văn phòng và công sở này cũng chỉ cần có cha chúng ta.

thành viên làm chủ trực tiếp của cô ý là chị Uông – tổ ấm nữ giới trung chuyên nghiệp giang. Trừ đảm trách quản lý buôn bán kế toán hành thiết yếu của công sở, thỉnh thoảng còn buộc phải làm cho trợ lý phép tắc thay đổi lại tư liệu ra tòa đến ông công ty cũng là chính sách sự Khương.

Chị Uông thống trị kể cả các bước trong văn phòng và công sở. Bất hạnh núm, vào ngày thứ sáu trên mặt đường tan làm cho trở về xảy ra tai nạn dẫn cho chân trái bị gãy xương, hành động phiền phức. Như vậy bức thiết yêu cầu một tiểu trợ lý đến trợ giúp làm cho chân chạy vấn đề vặt, liền chiếu xuyên thấu qua công ty nhân lực khẩn cấp sắm được Đới Nghi Thuần hình như ngay chớp nhoáng đi có tác dụng vào thứ hai.

Chị Uông bộ mặt nghiêm túc tuy thế tổ ấm chưa bần, bên dưới sự chỉ điểm của chị ấy, Đới Nghi Thuần rất nhanh liền thích ứng được phần công tác này.

“Nghi Thuần, em trước qua đây một lát.”

>> bài viết liên quan Truyện đam mỹ abo

Nghe chị Uông Điện thoại tư vấn, Đới Nghi Thuần đang photocopy bốn liệu chớp nhoáng đi tới lân cận, ôn nhu hỏi: “Chị Uông, gồm chuyện gì thay ạ? Bao gồm đề nghị mong muốn đi toliet không? Nào, cẩn trọng khoác vai em, em đỡ chị.”

Giơ tay ngăn lại, “Không buộc phải chẳng phải, chị có công việc khác ý muốn chuyển giao đến em.”

Trải qua hai ngày cùng công tác với nhau, chị Uông đối biến chứng vừa chăm chỉ vừa biết nghe lời của Đới Nghi Thuần vô cùng thích hợp, tạm thời công bố quyết định bàn giao phó mang lại cô một chuyện nói thiết yếu thì chưa quan trọng, tuy vậy nói chưa cần thiết thì lại là công việc hết sức thiết yếu.

chưa hóng cô đặt bài toán, chị Uông tự người cố kỉnh ra chùm khóa xe, tách bóc khóa xe lâu năm làm bằng đồng gồm treo đồ trang sức hellokitty, gỡ xuống bàn giao cho cô —

“Luật sư Khương ngày mai đi làm việc về, nhưng mà buổi sáng ngày mai chị vừa khéo đề nghị cho cơ sở y tế khám lại. Đây là khóa xe cửa của văn phòng và công sở, quá trình xây dựng liền bàn giao cho em. Chưa cần phải tới quá sớm, cầm cố nhưng mà cũng đừng tới trễ, tránh mang lại biện pháp sư Khương bị kẹt ở ngoài cửa ngõ. Pháp luật sư Khương hết sức thù dai đấy!”

“Vâng” nhận lấy chiếc chìa khóa, Đới Nghi Thuần cẩn trọng bỏ vào bên phía trong túi xách, phòng ngừa đánh rơi.

“Đừng để mang lại cậu ấy biết chị ở sau lưng nói cậu đó thù dẻo, bởi lẽ cơ chế sư Khương đã thật sự thù dai, biết không?”

Chị Uông có một không hai dặn đi dặn lại làm Đới Nghi Thuần cười, nở nụ cười yếu ớt đồng thời chưa nhịn được đối sở hữu cách thức sư Khương trong miệng chị Uông sinh ra hiếu kỳ, trong đầu len lén bỏng đoán hình mẫu của luật sư Khương —

văn phòng và công sở này xem ra đã tương đối dài hạn, chỉ cái biển gỗ có đề thư pháp không tính cửa cũng đã có thể nói là lỗi thời, càng đừng nói tới phía bên trong công sở khắp vị trí là bàn và ghế cũ, bóng đèn để bàn cũ, phủ sách cũ. Do vậy cô rộp đoán, vẻ ngoài sư Khương thù dai trong miệng chị Uông hẳn là lão mức sử dụng sư gồm mái tóc hoa râm, tính tình có chỗ cổ quái, buôn bán đâu ra ấy, đức cao trọng vọng.

nhưng mà các trải nghiệm nói mang lại cô biết, những người bao gồm tuổi lại có danh vọng vì thế sáng tạo nghiêm túc, thói quen ngủ sớm dậy sớm, đi làm đột nhiên cũng biến thành sớm hơn so sở hữu các bạn khác. Vì để giữ giàng khá ấn tượng tốt sở hữu biện pháp sư Khương, cô quyết định đang yêu cầu đi làm cho sớm một ít, tránh chọc mang lại ông lão chưa vui.

chưa may vậy, planer không theo kịp thay đổi —

sáng sớm, Đới Nghi Thuần sáng tạo đưa cánh mày râu mang đến ngôi nhà mẹ của bạn cùng buồng Lý Lộ trước thời gian. Sao biết chàng bỗng nhiên thay đổi cảm xúc khóc to, rào cản bước đi ra cửa ngõ đi có tác dụng của cô ấy, cô mất mọi thời gian ráng trấn an xúc cảm của con trai tuy nhiên vô ích, lần cưỡng ép này, ngược lại làm cho cô đi muộn hơn dự định ban sơ các hai mươi phút.

cho dù đây chỉ đơn giản là một công việc ngắn hạn, nhưng lại cô không phải mong muốn hỏng một chút nào, cùng vì buôn bán nặng nề,cần tiền lương của các bước này để nuôi mọi người cũng như nhỏ.

nhận thấy thời gian sẽ đã từng giây từng phút trôi qua, tàu điện ngầm vẫn còn chậm chạp không đến trạm, Đới Nghi Thuần đành yêu cầu lựa tìm suport từ lực lượng thần túng bấn, thành kính nguyện cầu thần may mắn tất cả chiếu cầm cố cô hơn nữa chút ít, ngàn vạn lần đừng để vẻ ngoài sự Khương đi làm việc về còn thành lập ở văn phòng và công sở sớm hơn cán bộ nhân viên nhỏ như cô.

Tàu điện lại qua mấy trạm, bất chợt phía bên trong bâu áo truyền ra đã từng hồi rung rung, cô đưa tay vào bỏ ra một chiếc Smartphone làm nên cũ, nhìn cái brand name hiện bên trên nền game, trong lòng hơi hoảng, nóng vội bấm xuống phím nghe —

“Mẹ!”

cùng lúc truyền mang lại tiếng hotline ngọt ngào mang theo nồng đậm giọng mũi, Đới Nghi Thuần nhớ tới cỗ dáng ủy khuất, nước mắt lã chã của đại trượng phu lúc đầu ra cửa ngõ, lòng đột xiết chặt, siêu đau.

Cô chính là mẹ trơ trẽn, năm ấy hai mươi tuổi bất ngờ mang bầu, đứa trẻ năm nay đã tía tuổi, mặc dầu con đường này cập kênh, dẫu vậy cô không biết hối hận.

Cô cực kì yêu tiểu bảo vật Ân Ân!

núm cơ mà, sáng sớm hiện nay, cô lại để mang đến tí xíu thương vai trung phong.

bởi vì sẽ phải ra xung quanh đi có tác dụng, cô cấp thiết không nhẫn trọng điểm quăng quật bé bỏng vẫn bị bệnh cạnh tranh Chịu đựng lại, mặc kệ bé âu sầu kêu khóc khàn cả giọng, quyết tuyệt để cho chính mình mất tăm khỏi tầm mắt của nhỏ dại.

” Uh uh, đúng….”

Cô còn chưa kịp nói nhận lỗi, Ân Ân đã chiếm trước một Bước mở miệng nói: “Mẹ, đi làm đề nghị thế lên nha, Ân Ân sẽ ngoan ngoãn cộng bà ở nhà đợi chị em trở lại, Ân Ân chưa khóc, thật sự chưa khóc, người mẹ không đề nghị băn khoăn lo lắng.” Giọng đứa trẻ tựa như vẫn hạ quyết trung khu thật mập.

Đới Nghi Thuần cảm nhận hai nhỏ mắt nóng lên, có thể bao gồm hóa học lỏng gì đó ở trước mắt điên cuồng đọng lại, cô chũm nén nước mắt rơi khỏi tròng mắt, hít mũi một cái, hạ giọng nói: “Mẹ đang ráng hơn, Ân Ân cũng phải nghỉ ngơi thật tốt, Bởi vậy đau khổ mới hình như Cấp Tốc cấp tốc chưa thấy nữa, người mẹ bán bé, sau khi tan câu hỏi liền chớp nhoáng đi đón Ân Ân về ngôi nhà.”
Chúc bạn đọc truyện vui vẻ!

>> xem thêm truyện Đam mỹ song tính cưỡng gian

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *