Site Overlay

Tóm tắt truyện vì vậy chúng mình ly hôn

Dung tiên sinh bao giờ cũng cạnh tranh chịu vày anh có bà xã ly hôn vày một nguyên cớ chẳng đâu vào đâu. Sau ly hôn cũng không có gì khác cuộc sống trước kia, Thích Nam sẽ phổ biến giường có anh, chỉ chiếm lý cạnh bên anh. Điều thay đổi suy đặc biệt là cô gọi anh bởi chú.

Ra mắt truyện Vậy nên bọn chúng chúng ta cốc hôn đi

Tác giả: Phong Tử
Thể loại: Ngôn tình

Trích đoạn truyện Vậy nên bọn chúng bạn ly hôn đi

Dung Trình nhắm ánh nhìn của Levi hơi lóe lên. Trong lúc bàn bạc với nhà bạn, bao gồm mấy lần cậu ta lơ đãng liếc góc nhìn lên lầu. Đối mang một quản da chuyên nghiệp, hành vi này của cậu ta đương nhiên là khác thường.

Dung Trình chưa có ý bóc trần chuyện này. Anh cực kỳ tính nhiệm bởi vì Quản da new vừa phổ biến va chưa bao lâu cơ mà khôn cùng an toàn và tin cậy này.

Dung Trình có lẽ nhìn ra được sự mâu thuẫn trong mắt của cậu ta, tuy nhiên chung cục cậu ta cũng không giải thích căn nguyên mang anh về biện pháp hành động kỳ lạ của bản thân mình.

không bao gồm ý định bắt buộc ra chuyện này, sau khi hai thành viên gia đình đàm luận ngắn gọn, Dung Trình đi lên lầu.

tía lúc trước, anh đã tới Minh Đảo này để đi công tác, sẽ luôn ở tại khu biệt thự khách sạn Thạch Hạ này. Trước đây chưa lâu lắm, anh mới vừa trở lại khách sạn sau khi gặp mặt người đặt hàng Minh Đảo, hiện nay gồm chút không được khỏe, thành ra cũng không gồm tinh thần mua tòi nghiên cứu vớt hành vi kỳ lạ của vì quản gia này.

chỉ là Dung Trình không nghĩ tới, anh chưa tra hỏi nhưng lại nhận thấy câu trả lời sau khi anh trở lên phòng——

buồng của anh ấy đã bị chim cưu chiếm ổ chim cường bạo rồi.

Nói trắng ra là giường của anh đã bị chỉ chiếm. Trên giường của anh ấy còn có một người nhà.

Đúng ráng, chú ý theo độ cong đội trên giường, chẳng thể nghi ngờ đây đó chính là người trong gia đình, chắc rằng chính là đàn bà, suy đoán bước đầu của anh ý là cũng như nạm.

Tay đặt ở cổ áo dừng lại một ít, Dung Trình nghĩ lại, gia đình bạn vừa đặt chân tới khách sạn cùng về sản nghiệp của Tống thị, nhưng Tống thị tất cả chuyển giao thiệp mang giới các hình thức giải trí điện hình họa và truyền hình. Nghe nói, thỉnh thoảng giải trí Tống thị đang Ra mắt tiểu minh tinh của doanh nghiệp người tới ‘thăm hỏi’ ở rất nhiều khu cao tầng liền kề của khách sạn này, thế giành được danh hiệu chuyên dụng cho kỹ càng.

Mấy hôm trước không gồm cảm nhận phần ‘hảo ý’ này, Dung Trình xem nhẹ chuyện này đi. Mà lại bây giờ… vì vậy, cô gái bên trên giường anh là…

am hiểu chuyện này, Dung Trình chú ý lướt qua các bạn phái nữ chôn các bạn trong chăn quay lưng lại sở hữu người nhà, bỏ quên tới cô ta nữa, xoay gia đình bạn đi vào buồng tắm. Nửa giờ sau, anh nhẹ nhàng khoan khoái đi ra, mà người trong gia đình nằm bên trên giường đang gia hạn bốn nạm vừa rồi, chắc là đã ngủ say từ sớm.

cách biểu hiện công tác như nỗ lực này thật không ra gì, Dung Trình vừa Để ý đến vừa đi ra không tính buồng. Không tính phòng, Levi đang đợi bên cạnh cửa ngõ, sau khi nghe được âm thanh thì mau chóng thu lại vẻ bên bồn chồn chưa Đánh mạnh, khôi phục cỗ dạng Quản gia tinh anh.

“Dung tiên sinh, ăn tối vẫn sẵn sàng ngừng, ngài ước ao cần đến bữa của nhà, hay là…?”

“Ẳn ở buồng ăn uống đi.” Dung Trình không suy nghĩ cụm, đưa ra sàng lọc, sau đấy dừng lại một ít, “Còn nữa, tôi hi vọng, sau khi cần đến cơm ngừng, bên tôi chưa ao ước lại bắt buộc nhận thấy các bạn không quan hệ ở trong nhà chúng tôi nữa.”

Sắc mặt Levi không bao giờ thay đổi, cười cợt lên tiếng: “Dạ, đây là bổn phận của mình.” Nói hoàn thành, hơi áy náy quan sát về đằng sau lưng của Dung Trình, “Thích tiểu thư, chúng ta xem…” Anh không nói hết câu kế tiếp, nhưng ý tứ trong câu nói thật tách biệt.

>> đọc thêm H+ ẩm ướt

Thì ra trong lúc anh đứng ở cửa trò chuyện, cô gái trên giường sẽ tỉnh lại, mà còn lặng yên không nói tiếng nào, lép vế lưng Dung Trình, lẳng lặng nghe chúng ta chat chit. Giờ phút này thấy mình bị trục xuất, mau lẹ nhịn không được công bố.

“Dung Trình, anh hy vọng đuổi em à? Cần thiết không nói anh quá vô tình rồi!”

Nghe được các giọng nói ngoại trừ dự liệu, biểu cảm của Dung Trình thay đổi một biện pháp vi diệu. Anh ban đầu ý thức được suy xét lúc nãy của mình có chút lẻ loi mặt đường rầy, bạn gái có mặt trên giường chúng ta không phải là chúng ta của Tống thị gửi tới, mà là…

Anh chưa khỏi quay đầu lại quan sát, sau đó nhận thấy một khuân mặt quen cùng bắt buộc quen thuộc Ngoài ra.

Trong bộ đồ quần áo ngủ rộng cỗ áo thình của mình, vẻ bên cô gái kia bi phẫn bĩu môi. Có lẽ vừa bắt đầu ăn uống no ngủ say tỉnh lại, bộ mặt vốn là cực kỳ xuất sắc của cô ửng hồng, bên mày đáng yêu mang theo vài phần quyến rũ, đoạt lấy ánh nhìn của người.

“Anh thật quá vô tình! Mặt đường xa vì thế em tới thăm anh, anh không nói câu nói vẫn hy vọng đuổi em đi!” teen girls vừa nói xong xuôi, bi phẫn biến đổi u oán thù, “Dầu gì cũng giữ em lại dùng bữa cơm chứ!”

biết đến ấy, không chỉ có Dung Trình là mình trong cuộc, còn có thêm cả Levi, nét bên cả 2 rất nhiều trở nên vi diệu hơn. Bên cạnh đó anh ngửi ra được bầu không gian kỳ lạ, mà lại sự bồi dưỡng nghề nghiệp hằng ngày đang khắc chế anh, khiến anh miễn chống kìm nén được sự tò mò của mình.

phê chuẩn thân phận của teen girls, Dung Trình vừa bất ngờ, vừa bàng hoàng, sau ấy lại có thêm vài phần bất đắc dĩ, nhưng mà chưa thốt ra được lời xua đuổi cô đi. Anh thở dài: “Sao em lại tới đây, Thích Nam?”

Thích Nam âu sầu buồn bã quan sát anh: “Trước kia anh luôn Gọi em là Tiểu Nam Nam.”

Dung Trình: “……”

Thấy anh nghẹn lời, Thích Nam mau chóng dẹp đi sự bi quan mồi nhử, mi trung khu cũng thả lỏng ra, vui vẻ. Cô lướt qua bạn anh, đi thẳng tới Levi mặc bộ Tuxedo black color bên cạnh: “Tiểu Hắc, ăn tối bao gồm món gì thế?”

—— Hết trêu chọc Dung Trình, cô lại đổi sang câu hỏi dân sanh.

Levi liếc quan sát Dung Trình, thấy anh chưa nói gì, bắt đầu bắt đầu Giới thiệu cụm món đặc sắc của ăn uống khách sạn.

Trong lúc sử dụng cơm, Levi đưa mắt ra hiệu, ý nói hy vọng giữ lại không gian riêng tư cho hai tổ ấm. Nhưng lại ý tốt của anh tất nhiên không đủ Thích Nam chú ý đến, vừa ngồi xuống bàn nạp năng lượng, cô đặt toàn thể sự cần nhớ của mình trên món thức ăn trên bàn, rượu thì rót hết ly này tới cốc khác.

Dung Trình vẫn kết thúc nạp năng lượng, chỉ đơn giản là lẳng lặng chú ý cô, tuy vậy rốt cục sẽ bị cách thức uống rượu của cô ý đánh bại: “Em đừng uống nữa.” Trong nhận thức, anh biết tửu lượng của cô ấy không khá gì.

“Em không đủ vui.” Thích Nam nói chấm dứt, dốc hết một cốc.

Dung Trình không nói nữa, lẳng lặng chú ý cô tự rót cho mình một ly nữa. Thích Nam nâng cốc lên đặt trên môi, dừng lại một ít rồi để tránh ra, quan sát về bên anh.

“Anh chưa cản em nữa à?”

im lặng.

“Anh không yên ủi em sao?”

im lặng.

“Anh…”

Môi Thích Nam ngập chấm dứt, thốt nhiên nước mắt dâng lên, ‘xoạch xoạch’ rơi xuống, chút ít rơi vào cốc rượu. Cô nhìn thẳng vào mắt anh một hồi chậm, quan sát đang rồi thì đặt nó xuống bàn, bình thản nói: “Rượu hết ngon rồi.”

Nói hoàn thành lại ngẩng đầu quan sát Dung Trình chống chọi với, sai bảo: “Anh lấy cho em ly khác.”

Dung Trình sẽ im lặng, mang tay lấy cốc new, rót chấm dứt đưa cho cô. Thích Nam nhận lấy, mới vừa nạm thì nước mắt lại bước đầu rơi lã chã.

“Sao vậy?” chung cục, Dung Trình sẽ cấp thiết có tác dụng cũng như không thấy được nước mắt của cô ấy.

“Chú à, cháu nặng nề Chịu.”

Dung Trình bị cô Gọi nghẹn họng. Không hề đây là lần đầu tiên anh nghe cô xưng hô kiểu này. Trước khi hai người trong gia đình ly hôn, bởi lẽ cô là bạn học cộng tuổi mang Dung Trác, cháu của anh ý, cô đã có lần điện thoại tư vấn đùa theo Dung Trác do đó.
Chúc Anh chị đọc truyện vui vẻ!

>> bài viết liên quan Đam mỹ sinh tử văn

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *