Site Overlay

Tóm tắt truyện bên tôi cũng tương đối Nhớ Anh ấy

Tạ Đắc yêu Tân Ý Điền hơn một người bất kỳ khác. Mặc dầu cô rời xa anh đi du học hay thậm chí lấy nhà bạn khác. Anh vẫn không thể nào chưa yêu cô khi chạm chán lại

Trình làng truyện bên tôi cũng khá nhớ anh đấy

Tác giả: Lý Lý Tường
Thể loại: Ngôn tình sủng

Trích đoạn truyện bên tôi cũng tương đối nhớ anh đấy

Tân Ý Điền từ Bắc Kinh về Thượng Lâm là vì nên mãnh liệt của Hà Chân.

“Thật không dễ dàng gì mà giành được một tay thay bởi có lợi nghiệp một tay nắm giấy kết hôn, thế cơ mà gồm ai chứng kiến được thời khắc lịch sử trọng đại đầy ý nghĩa ấy của đời sống tớ không? Hơn nữa cậu lại không gồm ở Pháp!” Hà Chân nói cũng như chũm, điều khiến cô mở mày mở bên nhất ko phải đã có được học bởi người vợ tiến sĩ, mà lại cuối cùng đang loại bỏ loại danh hiệu “Diệt Tuyệt Sư Thái”, chuẩn bị hóa thành bà xã theo mức sử dụng sở hữu bầy em bé nhiều hơn cô một khóa Lục Thiếu Phong, mọi người quấn lấy cô không tha, rút cuộc mừng mừng vui vui kết thành lương duyên. Kế bên hành động nhanh khỏe mạnh, còn đông đảo tình huống sấm vang chớp chiếm.

nhận được mấy chất kích thích này, Tân Ý Điền quyết định đem người trong gia đình cùng theo luôn. Thành tựu là Ngụy Tiên sáng new đến, chiều lại đề xuất đi. Hà Chân và Lục Thiếu Phong cực lực giữ giàng, “Ở đây một đêm, ngày mai hẳn đi, chưa thì uổng giá tiền tiền vé máy cất cánh lắm”

Ngụy Tiên trò chuyện về tối nay còn có thêm công việc.

>> Xem thêm Truyện đam mỹ ngược

Hà Chân nhỏ dại giọng oán thù trách Tân Ý Điền, “Bận vì vậy, cậu còn đem ông xã tương lai cho làm cho quái gì? Một chuyến tay chưa.”

“Thì đem anh đấy cho để Anh chị xem thử đấy.”

“Thấy rồi, không tệ, là cổ phiếu tiềm năng. Quen nhau lúc du học sao?”

Tân Ý Điền đồng ý. Cô lại hỏi: “Người Bắc Kinh? Rứa chắc chắn rằng tất cả căn nhà bao gồm xe rồi? Có tác dụng nghề gì?” Tân Ý Điền cười mắng cô bà tám quá, “Cậu cần làm bà mai, đáng tiếc là quá trễ.”

“Wow!” Hà Chân giãi tỏ thèm hy vọng, “Tụi các bạn còn chẳng biết chiếc những thiết kế căn nhà chúng ở đâu nè.”

“Không đề xuất cậu gồm căn nhà bằng hữu miễn tầm giá chắc là ở sao, ở Bắc Kinh tớ còn yêu cầu tự người trong gia đình ném tiền ra thuê ngôi nhà nè.”

Hai tổ ấm đứng ở quảng trường trước thư viện trò chuyện, xung quanh gia đình bạn đến người trong gia đình đi, trong gió mang theo mùi cây xanh. Thời tiết giờ chiều trời trong nắng ấm áp, đám mây trắng bên trên đỉnh đầu trong khung trời xanh nhạt đủng đỉnh cất cánh qua.

Ngụy Tiên đi tới cắt theo đường ngang hai cô, áy náy nhưng mà nói: “Anh nên đi rồi.”

Tân Ý Điền cuống quýt cười nói: “Được, em tiễn anh ra cổng trường bắt xe. Các cậu bước này ngóng tớ?” Cô ngoảnh đầu hỏi Hà Chân cũng như Lục Thiếu Phong.

“Ký túc xá đi. Tớ cần về lấy giấy chứng nhận đăng ký hôn.” Hà Chân đáp lại.

Tân Ý Điền một mạch kéo cánh tay Ngụy Tiên một cách ân cần, bịn rịn chú ý anh lên xe taxi, cho đến lúc xe chạy xa new xoay thành viên.

“Hi!” Một thanh niên cao lớn đi tới phía cô, chẳng phải nghi ngờ là vẫn kính chào hỏi có cô.

Cô hơi bất cứ lúc nào, thấy cậu đấy tất cả cảm nghĩ quen quen, trong một lúc nghĩ chưa ra là ai. Để bịt ẩn ngại ngùng cô nhanh chóng nở một nụ cười cợt sáng lạn đáp lại cậu, thế sức vẫy tay mấy loại.

Cậu đứng trước mặt cô, thâm trầm cơ mà chú ý cô, ánh mắt như đèn xe trong ban đêm từ xa chạy mang đến gần, ước chừng qua hơn nửa phút sau bắt đầu mở miệng –“Chị, về nước rồi à?”

Tân Ý Điền đã cứ nghĩ mãi không ra cậu là ai, đành phải gật đầu qua loa, tùy tiện nói mấy câu lấy lệ “Ừ ừ ừ”.

Thấy người trong gia đình trước mặt mờ mịt nhưng lại cười tủm tỉm lễ phép, cậu cần yếu chưa thông báo cô, “Tôi là Tạ Đắc.”

ký ức nhất thời như núi lửa phun trào dâng lên.

“A! Là cậu, em trai của Tạ Hậu!” Tân Ý Điền vừa bất ngờ vừa vui mừng, nhìn cậu từ trên xuống dưới, nhịn cảm thấy không được nhưng cảm thán: “Wow, cậu mập cầm cố này rồi à, đổi khác các quá, xém chút nữa phủ nhận ra.”

Tạ Đắc khựng lại chút ít, nhìn thẳng vào đôi mắt cô nói đã từng chữ từng câu: “Chị cũng biến hóa đều.”

Hai thành viên gia đình một trước một sau đi về bên ký kết túc xá con gái sinh. Nhiều năm không chạm chán, đột nhiên gặp mặt nhau, hoàn cảnh tất cả hai đa số chưa am hiểu, cảm nghĩ chắc là là cuộc gặp gỡ lần đầu tiên của hai bạn xa lạ. Sau một khoảng trầm mặc ngắn ngủi, Tân Ý Điền lựa đề tài để nói, hỏi cậu có giọng điệu thật thoải mái: “Cậu là sinh viên Thượng Đại? Năm mấy?”

“Năm tứ.” tiếng nói của Tạ Đắc trầm thấp từ tốn, chỉ dẫn vấn đề ngắn gọn phân biệt.

“Sắp có lợi nghiệp rồi nhỉ, sẽ tìm được quá trình chưa?” Tân Ý Điền chưa chờ cậu hướng dẫn lại nói tiếp: “Ái chà, tôi thiếu chút nữa bỏ quên, cậu đâu cần phải vì chưng chuyện quá trình mà lại băn khoăn lo lắng nhỉ?” Nói ngừng cười, bên trên gương mặt hiện lên đôi lúm đồng tiền xinh đẹp.

>> Đọc thêm list Truyện ngôn tình ngược

Vẻ bên cậu nghiêm túc cơ mà nói: “Hoàn toàn ngược lại.” Ngữ khí khá hoàn thành khoát.

Tân Ý Điền bắt buộc không nghiêng mặt chú ý cậu, nhất thời ngần ngừ bắt buộc nói như thế nào. May mà dọc mặt đường đi luôn có người xin chào hỏi cậu. Cuộc tán gẫu của hai mình lúc ngắt lúc tiếp tục, bầu không khí chưa đến nỗi gượng gạo lắm.

“Tôi cho rồi.” Tân Ý Điền từ xa xa nhìn ngang chú ý dọc kiếm bóng dáng Hà Chân, dừng bước chân, nhoẻn miệng cười cợt như áy náy với cậu.

Đối phương không có biểu thị gì, qua một lúc lâu hỏi lại: “Chị tất cả danh thiếp chứ?”

Cô nôn nóng lấy tấm danh thiếp trong túi chuyển đến cậu. Cậu nhận lấy rồi xem khôn xiết chú tâm, sau đó hỏi: “Chị làm việc ở Bắc Kinh?”

“Đúng cầm.”

“Chừng nào quay về đó?”

“Chuyến bay trưa ngày mai.”

“Đến lúc ấy bên tôi Hotline điện đến chị.” Cậu nói một bí quyết thần tốc, đựng tấm danh thiếp, ngẩng đầu chú ý Tân Ý Điền, lại nhìn Hà Chân đang đi đến phía cô, hiện thời mới rời đi.

Hà Chân chỉ tay vào hướng Tạ Đắc rời đi tò mò hỏi: “Cậu ta quen cậu à?”

“Tại sao hỏi ‘cậu ta quen cậu’? Nói ráng dường như sẽ là vinh hạnh của mình cố kỉnh.” Tân Ý Điền bất mãn hừ một tiếng.

Hà Chân cười nói: “Cậu ta vừa bao gồm tiền lại nổi tiếng, ở Thượng Lâm có lẽ không tất cả ai là trù trừ cậu ta, cậu biết cậu ta đương nhiên chẳng có gì lạ mà.”

ngóng sau khi Tân Ý Điền thấu hiểu cậu đang là người đứng đầu tập đoàn Tạ thị, nhún vai nói: “Vấn đề là khi cậu ta còn chưa bao gồm tiền chưa nổi tiếng, tớ đã biết cậu ta rồi.”

Hà Chân nhanh chóng hưng phấn hẳn lên, hai con mắt mở phệ vẻ bên mong đợi hỏi tiếp: “Cho bắt buộc, cậu cực kỳ quen cùng cậu ta?”

Tân Ý Điền quan sát cô nhướn mày nói: “Năm tháng như nước, nửa đời không quen, chỉ đơn giản là em trai của một tổ ấm bạn học nhưng mà thôi, cậu đã không có bài toán gì cày cục cậu ta chứ?”

Trong lòng Hà Chân tràn ngập tinh thần buôn chuyện bị một gậy của cô đánh tan hết, tẻ nhạt mà nói: “Thôi được rồi, ít nhất trước mắt vẫn chưa tất cả. Hai giờ rồi, cục dân chính làm việc rồi, đi mau đi mau, có tác dụng chính vì sự cần thiết hơn.”

Một đám bạn xuống lầu bắt xe tiến về phía trước, đi thẳng mang lại mục tiêu. Tân Ý Điền ngồi đợi trong đại sảnh của cục dân chính, Hà Chân cũng như Lục Thiếu Phong xếp hàng bắt đầu thủ tục đăng ký kết hôn, nửa giờ sau thuận lợi rứa được tờ giấy màu đỏ thẫm, trọng điểm giấy cấp phép kết hôn in hình quốc huy mạ rubi. Hai mọi người đứng giữa đại sảnh, giơ cao giấy kết hôn bắt trước theo đôi ý trung nhân trong phim Hàn lấy tay bỏ lên trên đỉnh đầu tạo nên hình trái tim để Tân Ý Điền chụp ảnh làm cho kỷ niệm.
Chúc Anh chị em đọc truyện vui vẻ!

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *