Site Overlay

Review truyện Cương Thi Vương Gia

Vào thời Dân Quốc, hai sinh viên nghèo khó Đường Nghị Minh, và bạn học Tống Chí Lương cùng nhau gặp khó khăn trong 「Thực Nhân Thôn」ở Dự Tây.

Giới thiệu truyện Cương thi Vương Gia

Tác giả: Thi Hoa La Phạm
Thể loại: đam mỹ, xuyên không

Trích đoạn truyện Cương thi vương gia

Thời điểm mặt trời ngã về Tây, tôi và thằng bạn Tống Chí Lương ngồi trên một chiếc xe ngựa nghiêng lệch, mệt mỏi ngủ dựa vào nhau, ánh sáng màu đỏ sẫm mờ nhạt bao phủ quanh chúng tôi dần dần bị bóng ma ăn mòn, theo con đường dài nhỏ hẹp tiến vào một mảnh đất xa lạ mà hoang vắng.

Cả người không được ánh sáng ấm áp sưởi ấm, thay vào đó là một cỗ lạnh lẽo sâu kín. Tôi mở hai mắt có chút hỗn loạn, nghi hoặc đánh giá cảnh sắc xung quanh.

Nơi này quá mức hoang vu xa lạ, tôi nhất thời không nghĩ ra mình đang ở nơi nào, ngồi yên suy tư một lúc lâu, một cảm giác bất tường sinh ra từ dưới đáy lòng. Tôi xuống xe ngựa, định hỏi xa phu đang đưa chúng tôi tới đâu, lại phát hiện vị trí điều khiển xe đằng trước bị bỏ trống, tên xa phu không biết từ khi nào đã mất bóng dáng. Tôi đờ người ngẩn ra, con ngựa tồi không người trông coi bỗng dùng sức thoát khỏi gông cùm giềng xích trên thân, sau đó điên cuồng chạy vào cánh rừng sâu thăm thẳm cách đó không xa.

Tống Chí Lương bị đánh thức bởi cú giật của con ngựa tồi, cau mày xuống xe, cũng chú ý tới dị trạng giống tôi, vì thế hỏi, “Nghị Minh, tên xa phu lắm mồm kia đâu rồi?”

“Tôi không biết.” Sắc trời đã tối, tôi liếc mắt nhìn rừng núi đen như mực, thì thầm nói, “Chẳng lẽ đi tiểu?”

Tống Chí Lương bỗng nhiên biến sắc, hai tay sờ sờ túi tiền, thần sắc trở nên ngưng trọng: “Mau đi kiểm tra hành lý! — Tám phần gặp phải kẻ trộm mặt cười.”

Hắn vừa nói xong, tôi nhất thời hiểu cảm giác bất tường từ đâu ra, bận rộn lên xe kiểm tra hành lý, đồng bạc tùy thân không cánh mà bay, chỉ còn lại vài xấp văn kiện và mấy bản triết luận cũ nát. Tống Chí Lương cầm cái thùng xẹp rỗng tuếch, tùy tay ném tới đám cỏ dại ven đường, căm giận cắn chặt răng, “Con mẹ nó…”

Tôi nghe hắn thầm mắng một tiếng, không khỏi cúi đầu, thở dài khe khẽ.

Nay Bắc Phạt bắt đầu, nơi cả hai chúng tôi thường cư trú không mấy hòa bình, mà trong tay chúng tôi lại nắm giữ một vài văn kiện quan trọng, phải đến Trực Đãi giao cho tham mưu trưởng, vì thế liền thương lượng với nhau,định sau khi thuận lợi đến Bắc Kinh đưa văn kiện, sẽ tìm tiên sinh che chở cùng chiếu cố ngày xưa. Vợ Tống Chí Lương tên là Lục Mĩ Phượng đang có thai nên đã đi Bắc Kinh trước, mà chúng tôi còn chút hồ sơ tài liệu cần xử lý, nên thời gian khởi hành chậm trễ hơn.

>>> Mời bạn đọc thêm truyện đam mỹ thanh xuân vườn trường

Trong thời tiết đầy biến động vội vã lên đường, tưởng rằng ông trời thương chúng tôi nghèo túng sẽ phù hộ cho cả hai an ổn về thủ đô, ngờ đâu số mệnh đáng cười, nửa đường gặp phải tên trộm, lưu lạc trong vùng đất hoang vu. “Thật xui xẻo.” Tống Chí Lương âm thầm bực bội một lúc, liền rầu rĩ không suy nghĩ thêm, nhìn cảnh sắc bốn bề nói, “Nghị Mịnh, chúng ta tạm thời ở đây nghỉ chân, rồi vào thôn tìm nhà nào đó xin qua đêm.”

Tôi giương mắt nhìn đỉnh núi xa xa ẩn ẩn có khói bếp toát ra, phiền muộn vô cùng, cũng không tìm được chủ ý nào tốt hơn, vì thế gật đầu trả lời, “Cũng được.”

Hai người nói xong, leo lên chiếc xe ngựa nghiêng nghiêng lệch lệch thu thập ít đồ còn sót lại, mang tâm sự đầy mình đi trên con đường nhỏ, cả người lảo đảo đạp lên đống đá vụn dẫn tới thôn trang trên núi.

Ngày năm tháng sáu ở Dự Tây, những người vu sư thường xác nhận là ngày tốt, nhưng tôi lại mơ hồ cảm thấy gió đêm thổi tới rất bức người, đám cây cối rậm rạp xung quanh cổ quái đến mức không sao tả được. Nhưng tôi không dám nói với thằng bạn Tống Chí Lương, chung quy bởi vì hắn thờ phụng khoa học kĩ thuật, chính trực quá mức, trên người không có chút khí tức phong kiến mê tín, nếu nói suy nghĩ này cho hắn biết, phỏng chừng chỉ nhận được một trận cười nhạo, vì thế tôi chỉ từng bước đi theo hắn.

Đợi đến khi con đường dưới chân không còn gập ghềnh như trước, chúng tôi đã tới bên cạnh thôn trang. Bao xung quanh là lớp cỏ dại tươi tốt, một khối bia đá đứng thẳng trong đêm tối, chữ viết trên bia dưới ánh trăng mơ hồ nhìn không thấy, Tống Chí Lương đành nhấc chân bước qua, dường như muốn tới gần nhìn cho rõ.

Lá cây rậm rạp chung quanh vang lên tiếng sột soạt, gió lạnh như có như không thổi qua tai, tôi ngẩng đầu nhìn sơn trang cách lớp sương mù màu xám xịt trước mắt, trực giác bảo rằng không thích hợp. Lúc định mở miệng nói, tôi liền thấy Tống Chí lương gạt đám cỏ dại trước tấm bia đá, lộ ra ba chữ viết thật to
Thực nhân thôn
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ!

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *