Site Overlay

Đánh giá truyện ‘Gặp Anh, Tôi không còn Cả Thế Giới’

Ra mắt truyện đam mỹ ‘Găp anh, tôi mất đi cả thế giới’

Tác giả: Bạch Phù
Thể loại: truyện đam mỹ, thanh xuân vườn trường

Trích đoạn truyện gặp anh tôi không còn cả đất trời

Tô Tử Ngâm, năm năm ko gặp gỡ, mày mang khỏe không?

Tao vẫn còn nhớ lần trước tiên tao thấy mày, là vào kỳ 1 lớp 11. Năm đó ông nội tao qua đời, ba má nhờ quan hệ mà chuyển tao từ là một huyện bé nhỏ đến lớp 11C trong trường điểm thành phố. Ngày xưa tao sinh hoạt làm việc nông thôn, tính cách làm vốn cởi mở từ lúc lên thành phố đã bị lầm lì.

Tiết tự học sau buổi khai giảng, giáo viên cầm danh sách điểm danh, mày chợt ồn ào, “Thầy ơi, lớp mang học sinh new, thầy không cho chính mình ấy lên ra mắt ạ?” nhắc hoàn thành, còn liếc góc nhìn tao trong góc tường.

Cả lớp nhất tề quay đầu nhìn tao, phụ họa “Đúng rồi đấy!”. Tao cúi gằm mặt, cố khôn cùng để bạn bỏ mất sự tồn tại của tao, vậy mà mày lại nói, “Thường Lạc, có buộc phải có một học trò mới tên hay Lạc không?”

Tham khảo thêm list truyện ngôn tình hoàn

gia sư gật gật đầu đồng ý, để tao đi lên. Tao cúi mặt đứng ỳ ra mãi, cố gắng tĩnh tâm, rồi mới lờ đờ bước tới bục giảng. Mày ngồi ở chính giữa bàn cuối, mặc áo sơ mi caro trắng đen, khoanh tay nhìn tao trông mong. Chẳng biết bởi vì cái gì, mà lúc nhìn thấy mày, tao đột nhiên cảm giác thật nhẹ nhõm, chính là xiêu bạt tao chưa hề nhìn thấy từ khi bước chân vào thành phố.

Trong khi biết tao sẽ nhìn, mày đẩy gọng kính vô hình bên trên sinh sống mũi, cợt, “Bạn thường xuyên Lạc, người dùng cứ nhìn người trong gia đình chăm chắm thế nhở, không hề quí mọi người đó chứ?”

Cả lớp cười vang, trong cả giáo viên cũng nhịn ko đc nhưng mà lắc từ chối, không còn lời làm sao đặt kể.

“Chào mọi người, mình là thường Lạc, new tới, cầu chúng ta chiếu cố.”

Xem thêm đam mỹ h

Tao ngại rước lại tinh thần, đề cập thật nhanh, sau đó trở lại chỗ ngồi, vùi đầu vào sách, ân oán thầm “Học sinh new sở hữu phải chỉ mang một mình tôi đâu, sao lại cố tình hiểu tên tôi?”

Chín rưỡi, tiết tự học xong, mày và mấy bạn nữa tới trước mặt tao hiểu tao về phòng ngủ, lúc ấy tao new biết mày là người dùng cộng phòng của tao. Trường này là trường nội trú, học trò giáo viên hầu như đề xuất ở trong trường, cho nên ký túc xá học sinh không nhỏ, còn nếu không sở hữu mày dẫn đường, khéo tao vẫn đi lạc mất. Trở về phòng nghỉ, tao vẫn còn trinh nữ vì câu “Không bắt buộc là quí thành viên chứ?” của mày, mày lại chẳng phiêu bạt gì, rửa ráy rồi ngồi bên trên gường trình bày có tao, tiếp nối nhắc tao nghe mấy chuyện vui trên lớp, đến tận đêm khuya.

Cứ như vậy, mày trở thành chúng ta bạn duy nhất của tao ngơi nghỉ đô thị này. Nhưng tao hiểu, có một đồ dùng cảm tình cấm kỵ mở màn mọc rễ nơi đáy lòng.
đọc full truyện chạm chán anh, tôi mất đi cả thế giới tại website hiểu truyện trực tuyến không lấy phí truyen24. Chúc Anh chị đọc truyện vui vẻ!

Đọc truyện Ngôn tình cao H hay nhất tại đây

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *