Site Overlay

Vlog: [Part1] Gặp Múc ở Đà Lạt | Làm hoạ sĩ truyện tranh có khó không?



Tình cờ gặp “Múc” ở hội chợ thủ công vừa qua, mình đã có cơ hội làm quen với cô hoạ sĩ nhìn dễ thương mà thực ra rất trưởng thành này! Bằng việc trả lời các băn khoăn của các bạn khán giả, Bích Ngọc trải lòng về chuyện vẽ, chuyện nghề và những kinh nghiệm quý giá bạn học được qua trải nghiệm thực tế. Được gặp và trò chuyện với Ngọc quả thật là một kỉ niệm tuyệt vời của mình ở Đà Lạt.

Vì Vlog lần này có thời lượng khá “dồi dào” nên mình sẽ chia làm 2 part. Thông báo lịch up để mọi người đón xem nha:

– Vlog Part 1: Lên sóng vào 10:00am Chủ Nhật (8/12)
– Vlog Part 2: Lên sóng vào 9:00pm Chủ Nhật (8/12)

Các bạn chú ý là trong cả hai part sẽ có cài câu hỏi dành cho GIVE AWAY cuối năm trên Youtube Cam Anh Ng Illustration. Mọi người chú ý nhé!
Thông báo trước thể lệ tham gia give away lần này:

– Bước 1: Like và Share Vlog trên Facebook của bạn
– Bước 2: Trả lời câu hỏi của khách mời đưa ra trong Vlog dưới phần comment của Vlog (part 1 hoặc 2 đều được)
Thời gian tham gia Give Away từ ngày Chủ Nhật 8/12 đến hết ngày Thứ Hai 16/12. Kết quả Give Away sẽ dựa vào bốc thăm và được thông báo vào Vlog sau ngày đó!

Give away là quà gì sẽ được show ở cuối Vlog Part 2 nha bà con ^^ 🎁🎉
#vlog #giveaway #specialguest #comic #comicartist
📣 © Copyright Cam Anh Nguyen (CamAnh Ng Illustration). All rights reserved – Do not reup without my permission

Giúp mình làm Phụ đề (tiếng Anh + tiếng Việt) video ở đây nhé: Thanks ^^
🌳Follow me elsewhere:
Instagram:
Facebook:
Youtube:
Shopee:
Email: camanhhng@gmail.com

Nguồn: https://kvsulur.org/

Xem thêm bài viết: https://kvsulur.org/category/giai-tri/

36 thoughts on “Vlog: [Part1] Gặp Múc ở Đà Lạt | Làm hoạ sĩ truyện tranh có khó không?

  1. kỉ niệm về vẽ của em là lúc mà một bạn muốn em vẽ cho bạn ấy một bức tranh và dần dần thế là em thích vẽ luôn á, mà đợt đấy là vào hè nên em có khá nhiều thời gian rảnh

  2. Kỉ niếm nhớ nhất của em đó là ở cấp 1 lúc lớp 5 , tình cờ cô Mĩ thuật thấy bức tranh em vẽ trong lớp theo đề tàu tự do sáng tạo rất lạ nên cô bảo e thi vẽ. Nhưng khi có kết quả thì giải nhất không thuộc về em với lí do là bức tranh rất đẹp tuy nhiên màu em tô vào rất sần sùi không đẹp được như những bạn khác. Toàn bộ phòng thi các bạn đều sử dụng màu nước hoặc màu sáp mịn, em thì lại không có điều kiện nhiều, lúc đó em chỉ có trên tay hộp màu 24 cây 12 nghìn đồng mà thôi. Do cô thiên vị những bạn giàu nên đẩy lùi em. Thật sự lúc đó em rất buồn và thấy vọng.

  3. Kỷ niệm đáng nhớ nhất của em về việc vẽ vời đó chính là cái khoảng thời gian mà em vẽ postcard để bán. Câu chuyện là có một hôm em đang ngồi vẽ cho 1 bạn thì lỡ may cái cọ cắm trong ống nước bị em quệt tay qua, thế là đi tong cả bức tranh, làm em phải vẽ lại từ đầu, mãi mới xong. Vì tiếc cái postcard vẽ vị bẩn kia thế là em đã sửa lại và nó thành 1 phong cách hoàn toàn khác. Sau đó thì có mấy đứa cũng kiểu muốn vẽ để bán ý, thế là em cũng gom cái postcard sửa đó của mình vào, cuối cùng đăng trên web trường thì có rất nhiều người hỏi và muốn mua, kiểu em rất là vui ý, vì nó chỉ là cái postcard được sửa lại thôi nhưng được mọi ngừi yêu thích. Và cuối cùng cái postcard đó bán được với giá 58k, số tiền không lớn nhưng là đồng tiền em hạnh phúc nhất

  4. Đối với em kỉ niệm đáng nhớ nhất là: hồi năm ngoái sao khi hoàn thành vài bức tranh về bộ phận trên khuôn mặt, đây là lần đầu em dùng màu nước vẽ tranh. Em đã gửi hình 1 bức đến cho 1 chị họa sĩ trên Instagram " My life is drawing " và em đã đc chị ấy khen 😅. Đây tuy ko phải lần đầu tiên em đc mn khen nhưng khi đc 1 họa sĩ yêu thích tranh mình và khen nó em cảm thấy rất vui.😁😁

  5. Năm cấp 2 mình đc cô giáo xếp chỗ ngồi cạnh một bạn nữ, bạn này vẽ đẹp ơi là đẹp ( cả lớp đều công nhận tài năng của bạn này) và nhờ ngồi cạch ng bạn đó mà mình bắt đầu theo bạn này học vẽ ( mình sẽ xấu ghê lắm) Sau đó mình dần thích vẽ hơn nhưng mà lúc đó mình vẫn ko nghĩ là sau này mình sẽ học hay làm nghề gì đó liên quan đến vẽ vời ( vẽ chỉ dừng ở "Sở Thích").
    Năm cấp 3, năm lớp 10 tiếp xúc vs mạng xã hội nhiều và cũng nhờ chính ng bạn ngồi cạnh năm cấp 2 đó đã giúp mình quen biết, tìm tòi nhiều thứ liên quan đến hội họa, mĩ thuật. Mình qua đó tự học hỏi nhiều hơn. Đầu năm lớp 11, mình tìm hiểu cx kha khá, mình bắt đầu quan tâm đến vấn đề chọn thi trường đại học. Bố mẹ mình biết mình có sở thích vẽ đôi khi mình cũng hay nói nửa đùa nửa thật " hay là con thi mỹ thuật, học thiết kế đồ họa ??" ( bản thân mình từ trc tới giờ khi đưa ra một quyết định và nhất là chuyện thi đại học như này thì mình luôn lo và cần một sự chắc chắn về tương lai sau này. Mình thật sự lo và ko dám đưa ra quyết định gì cả). Bố mẹ mình tuy ko từ chối nhưng vẫn muốn mình theo một nghề khác. Mẹ là người hay tâm sự và cũng là người hiểu mình nhất, mẹ đi tìm hiểu, hỏi người này người kia và rồi lúc đó trùng hợp mình xem đc một cái video trên mạng ( thiết kế nội thất) . Có một chút thích thú, mình tiếp tục tìm hiểu ( mình còn đc giới thiệu đến nhà một chị đang học tknt để hỏi và để chị tư vấn – mình đi đến nhà chị. Nhà chị đó cách nhà mình cũng phải 5km, một mình mình đi- trc giờ mình ko tự đi tìm hiểu như vậy. Mình khá nhút nhát ). Đầu kì 11 mình đi học vẽ . Đến lớp học vẽ thầy tư vấn cho mình rất nhiều, thật ra lúc đó mình băn khoăn là nên chọn tk đồ họa ( mình thích nhưng mình ko dám chọn ngay từ đầu, tại sao lại không dám nhỉ??? )hay tk nội thất. Học đc gần chục buổi mình chỉ vẽ tĩnh vật, mình cx đc thầy khen vẽ tiến bộ, mình cũng vui lắm. Nhưng mình cứ suy nghĩ : "liệu tknt có phải cái mà mình thật sự thích?? Mình thích vẽ vời, thích vẽ lên mọi thứ mình muốn. Tại sao mình lại phân vân?? Sao lại ko tự quyết??? Liệu sau này mình có hối hận về quyết định của mình khi chọn tk đồ họa??…" ngàn câu hỏi cứ hiện lên trong đầu mình. Thật ra là trong quá trình tìm hiểu mình có ấn tượng vs tk đồ họa và trong tkdh cx chia làm nhiều mảng khác nhau nữa…. Suy nghĩ, suy nghĩ nhiều lắm mình đi nói chuyện vs mẹ. Mình nói muốn đổi sang tkdh ( lúc đó mình đã nói rất nhiều vs mẹ), mẹ nói mẹ ko biết nhiều và mẹ cx không thể tìm hiểu nhiều cho mình nhưng mẹ ủng hộ mình, tôn trọng quyết định của mình. Mẹ bảo " cứ cố gắng hết mình là được, đừng lo lắng nhiều". Và mình đã nói vs thầy là muốn chuyển sang tkdh, mình phải học vẽ tượng, vẽ người, học pha màu,….. mình đã rất cố gắng để rèn luyện, và giờ thì mình đã ổn ổn trên con đường học vẽ ( mình vẫn đang lớp 11) .
    Chẳng ngờ rằng cái mà trc kia mình nghĩ là sẽ không bao giờ mình chọn để làm cái nghề sau này, bây giờ mình lại đang bước đi từng bước trên con đường đó. Thật lạ, và mình nghĩ khi mình đưa ra quyết định này mình cảm thấy mình rất dũng cảm rồi ( ít nhất là mình đã dũng cảm hơn trước. Biết cái mình thích và dũng cảm theo đuổi nó). Cái SỞ THÍCH năm cấp 2 giờ trở thành ĐAM MÊ và ƯỚC MƠ….
    Có lẽ mình sẽ nhớ cái thời điểm này mãi.

  6. Hmm… Thực sự thì mình chẳng có nhiều kỷ niệm vui với vẽ, nếu nói là bản thân yêu thích vẽ thì cũng không luôn ._. Nhưng lạ đời ở chỗ là đến bây giờ mình lại đi theo đuổi cái "nghề" vẽ truyện tranh.
    Hồi bé thì mình cũng mê vẽ lắm, cằm đinh khắc lên ô tô của ông chú rồi để bị gọi là "họa sĩ" từ bấy đến giờ.
    Cho đến giữa những năm cấp 2 thì áp lực học kinh khủng, trong khi mình thực sự chẳng muốn chút nào nhưng ba mẹ, thầy cô liên tục bắt ép. Cấm mình ngồi vẽ và đến đỉnh điểm là thấy vẽ thì xé toang quyển vở luôn. Rồi mình cũng ngừng vẽ thật. Đến năm học lớp 11 thì mới bắt đầu luyện vẽ trở lại, nhưng mà lúc ấy mình nhận ra là niềm vui thích đã chẳng còn nữa rồi. Haizz, giờ khi không có đam mê rực lửa thì thật khó để đánh bại tên chúa quỷ Lười Biếng. Feelsbadman, đừng như tui ._. Đừng để ai ngăn cấm bạn làm điều bạn thích (tất nhiên là không phạm pháp như kiểu đam mê cướp tiệm vàng .-.). Thế thôi, Peace <3

  7. Em hầu như không hoàn toàn thích thú mãi hay quá chú tâm vào việc gì. Hôm đó là ngày thi năng khiếu (thi đại học), em như muốn bỏ bài thi vì gặp vấn đề về dạ dày, em kiểu như buông thả là coi như không làm bài, bỏ bài luôn í. Nhưng không biết hồi đó ý chí đâu ra mà em mạnh mẽ vượt qua đến vậy. Em cứ vẽ và niệm trong đầu là cố lên cố lên, bỏ là xem như mày không còn gì đâu. Bỏ là coi như mày thua ê chề đó, mày đã chọn lựa rồi thì ráng mà qua đi. Rồi em vượt qua kì thi đó chị ạ :3

  8. Chuyện em kể là kỉ niệm cũng không vui lắm mà em thấy nó chuối quá trời ra ạ. Hôm đó em phải ngồi lầy bài để sáng hôm sau đi sửa bài. Trong công cuộc đi tìm thử brush phù hợp với bài mình thì em có quẹt thử một cái brush. Chợt em nhận ra, a cọ này vẽ tóc được nè, vậy là em ngồi quẹt quẹt tóc, xong còn lấy cái brush ruột em hay dùng sketch để tỉa tóc cho thiệt đẹp, ngựa bà chỉnh màu tím khói cho đẹp. Xong lỡ vẽ tóc cũng xinh xẻo rồi thì cũng vẽ mặt chứ, vậy là em vẽ tiếp luôn khuôn mặt đẹp trai vào. Hên là em chưa rành vẽ body nên chỉ dừng lại ở khuôn mặt thôi :v Mấy layer vẽ đó em còn gộp lại trong 1 group ẩn lưu vào luôn trong bài làm của em đó. Định khi nào rảnh chắc lôi ra vẽ tiếp :v Chị CamAnh ơi, chị bốc trúng bài em để em thử một lần trúng giveaway đi ạ :3 Yêu chị. Yêu tranh chị vẽ nữa!

  9. E nhớ hồi còn nhỏ em rất mê vẽ, e có thể vẽ miệt mài ko ngừng nghỉ các câu truyện nhỏ nhỏ dc “sản xuất” đều đều. Nhưng ko nhận dc sự ủng hộ của gia đình, vì em học ko giỏi môn Toán hay các môn nào khác mà ba mẹ em lại muốn em trở thành một hs giỏi giống chị gái và sánh ngang cùng các thể loại con nhà người ta. Cho đến khi vào đại học e muốn chọn những ngành liên quan đến hội hoạ nhưng lúc đó mình cũng quá mông lung và ko có niềm tin lắm vào khả năng của mình, nên e chọn ngành HR và học cho đến năm 4 nhận ra cái mình thực sự muốn bấy lâu nay vẫn là vẽ. Em bắt đầu tìm các lớp học vẽ căn bản và điên cuồng với nó, có những lần e nghĩ điên rồ rằng sẽ ôn thi lại và vào đại học Mĩ Thuật nhưng nhìn lại về gia đình có lẽ họ ko chờ em dc lâu đến thế. Thỉng thoảng e nhận ra e ko còn dám vẽ đủ thứ như hồi bé nữa có lẽ suy nghĩ cũng đã khác khi lớn lên khi bỏ vẽ quá lâu và quay trở lại với nó một cách nghiêm túc. Nhưng chỉ có duy nhất Vẽ là e có thể làm nó ko ngừng nghỉ nên em cố gắng từng ngày ngồi luyện bút.

  10. Trả lời GA:
    Em ở quê và không được dùng internet thường xuyên chị ạ, thậm chí đến đầu năm lớp 10 em mới biết thì ra không phải chỉ có bút chì, tẩy và giấy photo Double A 70gsm. Đến năm lớp 10 em mới được sử dụng điện thoại, em bắt đầu tham gia mấy group hội hoạ, thấy rất nhiều tranh vẽ, phong cách này nọ, chất liệu, dụng cụ các thứ các thứ hay ho quá. Nhưng bị gia đình ngăn cấm, nên em từng nghĩ sẽ bỏ thôi, thôi thì vẽ chơi chơi vầy, dù sao mình cũng chả đủ điều kiện để học vẽ được như họ hay đầu tư vật chất như họ. Rồi cho đến một ngày có 1 cái confession rủ đi off vẽ mà em đọc được, lúc đó em nghĩ thôi thì đi lần đầu cho biết cũng là lần cuối vậy. Rồi một đứa ở quê, chưa bao giờ đi khác con đường 3km từ nhà đến trường, ngồi lên con xe đạp điện, lết 15km trong lo lắng và hoang mang lên trung tâm thành phố để đi off =))) Không quá nhiều người, nhưng cuộc gặp gỡ 6 người đó đã lật lại khí thế muốn theo đuổi hội hoạ của em á chị. Bây giờ em muốn quay lại cảm ơn cô bé 15 tuổi đó ghê, vì đã dũng cảm đi một con đường khác mọi lần, và cả đủ quyết liệt với kiên trì lâu thật lâu để được gia đình cho phép đi theo con đường mình muốn. Nói như Múp ấy, rằng, em tin tưởng và có trách nhiệm với lựa chọn của bản thân.
    Awwwww láp láp hai chị nhiềuuuuu

  11. Thật ra thì mới học vẽ dc 1 năm nhưng mà kỷ niệm đáng nhớ nhất là vì quá áp lực điểm số và thành tích nên đã tự chôn mình vào lớp học vẽ như là một cái gì đó để cân bằng lại và chính việc áp lực đấy lại cho em biết dc là à vẽ chính là con đường của mình

  12. Kỉ niệm đáng nhớ về vẽ của em là : hồi cấp 1 e đã vẽ nhân vật truyện tranh mà e thích. Nhà e bố mẹ đều bận đi làm, e ko có điều kiện đi học vẽ nhưng ngay từ nhỏ đã thích vẽ và luôn chép tranh. Khi đó e dược rất nhiều bạn cùng lớp biết đến khả năng vẽ và album vẽ tranh chép của mình. E rất vui vì được bạn bè khen ngợi, công nhận. Khi lớn lên, học tập không suôn sẻ lắm, e phải tập trung học tập hơn mà quên đi đam mê khi xưa ( 1 phần là nhà e cũng ko muốn e theo nghề vẽ ) khi lớn lên, ra trường, công việc chả suôn sẻ, e thấy khả năng mình giỏi nhất vẫn là vẽ và e định sẽ học vẽ mình họa. Nhưng những kỉ niệm thời đi học luôn là động lực để e quyết định rẽ ngang sang ngành minh họa

  13. E định rẽ ngang sang ngành vẽ minh họa. Chị có thể cho em biết nghề vẽ minh họa cần học những phần mềm máy tính gì? Học vẽ minh hoạ xong thì có thể làm những công việc gì ( có thể làm trong vẽ phim hoạt hình không ạ )

  14. ngàn like cho Cẩm Anh……………………………………………… tktktktktktktktktktktktktktktk…tkkkkkkkkkkkkkkkkkkk Cẩm Anh.

  15. Trả lời Giveaway:
    Em là một beginer nên em ko có quá nhiều kỉ niệm nhưng mà cái kỉ niệm đáng nhớ nhất của em là lúc bố mẹ em đi mua họa cụ cho em, tuy không mua được nhưng bố mẹ em vẫn cố gắng mua từ siêu thị này đến siêu thị khác,từ hiệu sách này đến hiệu sách khác.nên đây là kỉ niệm rất đẹp và đáng nhớ nhất của em 😟😟

  16. Kỷ niệm của anh là ngồi chai mông 12 tiếng vẽ , animation cho khách quên save thế là hóa vàng luôn cái job ý

  17. Trả lời câu hỏi của chị để tham gia giveaway :3 : Em mới tự học vẽ cách đây không lâu nhưng cái khoảng thời gian đáng nhớ nhất của em đó là được sự ủng hộ của mọi người trong nhà. Lúc em còn nhỏ em rất thích vẽ và bố mẹ em cũng muốn em theo đuổi ước mơ nhưng sau 1 thời gian bố mẹ bắt em đi học thêm và nói với em rằng việc vẽ vời nó không có "tương lai" rồi bắt em từ bỏ nó. Nhưng giờ sau 1 thời gian bố mẹ em lại ủng hộ việc vẽ vì họ nhận ra họ đang ép em học quá nhiều và em có dấu hiệu bị trầm cảm nên họ cho em nghỉ hết học thêm và em lại có thể theo đuổi ước mơ của mình tiếp :3
    Đó là kỉ niệm đáng nhớ của em :3

  18. lúc đầu em vẽ chỉ cho vui thôi ấy , vì em nghĩ “ thể nào tìm hiểu sâu vô thì môn vẽ nó cũng chán ngắt như mấy môn học khác trên lớp thôi “ , em vẫn giữ suy nghĩ đó đến năm lớp 10 . Em vào ngôi trường mới em thật sự tiếp xúc với môn vẽ nhiều hơn , làm project nộp giáo viên em có nhiều đề tài để vẽ hơn thế là em nhận ra “ omg thế giới đầy màu sắc mà trước giờ mình sợ bước vô lại hay ho và đẹp đẽ vậy sao “ . Thế là gần 1,5 năm r em vẫn đang tìm hiểu và trao dồi về môn học này nhưng vẫn ko thể nào quên cái cảm giác của lần đầu tiên đặt hết sự cố gắng vào môn học ấy , cảm giác yêu 1 cái gì đó . Em cảm ơn chị đã cho em nơi để chia sẻ kỉ niệm này

  19. Kỷ niệm của em là khi em bắt đầu vẽ. Lúc đầu em hay mượn tranh bạn để chép rồi sau học hỏi từ các bạn nên tự sáng tạo tranh. Kỷ niệm ấy vui lắm ý!!!

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *